[Sock] clip Clip em teen bị anh khống chế Tải miễn phí
Kenh3g.Vn - Truyện tiểu thuyết,truyện teen, truyện hay. Click!.cn
gamefczing.mbox.sh wap tải game

kênh truyện - đọc và chia sẻ truyện

Bạn đang truy cập vào KenhTruyen.Pro wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Bạn Có Thích KenhTruyen.Pro
Tên kiêu ngạo Tôi ghét anh - Chương 09
_ê. Quỷ ngốc. lại tui nói cái này nè-hắn vẫy nó lại

_hả???gì thế??-nó đang chơi nhưng cũng chạy lại hỏi hắn.

_cô vẽ vòng tròn đi. Nhìn lên bầu trời á. Vẽ to lên nhá-hắn bảo với nó.

_ờ. Như thế này hả???-nó lấy tay cố vẽ thật to

_ừ. To lên. To nhiều lên.

_rồi. được chưa.

_ơ. Cái vòng tròn đó chính là cái đầu của cô đấy. haha- hắn cười to, mọi người sau khi nghe hắn nói xong cũng lăn ra cười.

_hơ…..A…anh dám………- nó ngẩn tò te một lúc sau mới tỉnh. Vội chạy theo hắn. _anh đứng lại xem nào. Dám nói đầu tui to hả??? tui mà bắt được anh chết chắc

_hahahaha. Tui đâu có ngu. Đứng lại cho cô đánh tui hả???cái đồ ngốc. dễ bị lừa quá đi.-hắn lêu lêu nó vẫn tiếp tục chạy.

_xí. Không thèm. Tui đi chơi với pé Hoa của tui đây- nó đứng lại không thèm chạy theo hắn nữa mà đi kiếm Hoa. Nhìn quoanh nó chả thấy Hoa đâu cả. “sao kì vậy nhỉ???? Mới đây cơ mà” nó thắc mặc nhìn quanh

_Hoa ơi. Đâu rồi. ra đây chơi với tui nào. Bà đâu rồi, lên đây đi đừng có bơi nữa coi chừng đen bây giờ-nó nhìn ra xa gọi Hoa

_..........-nhưng không có tiếng trả lời nó chỉ thấy Hoa đang vung tay thôi à.

_HOA!!!! HOA!!!BÀ BỊ SAO VẬY. NÈ. ĐỪNG DỌA TUI CHỨ-nó bắt đầu hét lên. Hoảng quá chẳng biết làm thế nào, nó chạy ra đó nhưng mà có 1 điều nó quên mất rằng…………nó không biết bơi và thế là nó và Hoa cùng chụp ếch cứ ngoi lên rồi lại thụp xuống.



“mệt quá. Anh hai ơi, anh ba ơi, Phong ơi, tên kia cứu tôi và Hoa với. tôi không biết bơi. Làm ơn cứu tui với, tui sợ lắm. tui không thở được nữa rồi, phải làm sao đây.”



Nó và Hoa có dấu hiệu sắp ngất đi vì uống quá nhiều nước. may thay, bông nhiên trên bờ có người nhìn thấy vội hét lên

_có ai không????Có người bị chết đuối kìa

Hai anh nó, Phong và hắn đang ngồi uống bia trên bờ. nghe có người nói vội vàng nhìn quoanh tìm nó và Hoa nhưng không thấy thế là Phong và hắn chạy ra ngoài khơi xa để cứu người.



“là cô hả con Quỷ ngốc kia. Sao không cẩn thận gì hết vậy.. tôi mong không phải là cô mà là một ai đó đấy.”-hắn lo lắng



“cái con nhỏ hậu đậu. sao càng ngày càng giống vậy nhỉ???? Rõ ràng là nói biết bơi mà”-Phong cung lo lắng không kém.



Và thế là Phong cứu Hoa còn hắn cứu nó. Chẳng hiểu sao, hắn lại rất lo cho nó ngược lại Phong cũng vậy.

_nè con nhỏ kia. Tỉnh dậy đi. Cô hung hăng lắm mà sao giờ nằm im vậy-hắn lay mạnh nó sau khi đã được sơ cứu kịp thời.

_ọc……sụ sụ…đây là thiên đường hay là địa ngục. tôi đã chết chưa- nó nhìn quoanh hỏi

_cô chưa chết. tỉnh lại xem nào cái con nhỏ này. Không biết bơi thì phải chơi ở gần bờ chứ.

_đúng rồi. Hoa…Hoa sao rồi???cậu ấy không sao chứ????- nó vội vàng ngồi dậy.

_đừng lo cho tui. Tui tỉnh rồi. dù sao cũng cảm ơn bà vì đã bất chấp tính mạng để ra cứu tui.-Hoa cười nhìn nó.

_con cô nữa. một người biết bơi mà cũng để bị chuột rút là sao???-Phong giận dữ nói.

_ơ…tui…tui

_Phong kia. Cậu còn la Hoa của tui nữa hả????ủa mà chuột rút là gì vậy????dưới nước mà cũng có chuột nữa hả???

“cốp” _ngốc vừa thôi. Dưới nước làm gì có chuột chứ.-hắn đánh nó.

_assssssssss. Đau mà.- nó xoa xoa chỗ bị đánh. Trông đáng yêu cực kì.

_thôi nào. Không cãi nhau nữa. đói bụng rồi lên ăn đi.-hai anh nó nói

_yeyeyeye. Được ăn rồi. vui quá đi.-nó hí hửng kéo Hoa, hắn, Phong đi theo hai anh nó.



Sau khi ăn xong ai nấy đều về phòng chuẩn bị cho chuyến đi chơi tối của mình. Nó mặc một cái váy hồng nhạt, kèm theo đôi giày đế xuồng màu trắng tóc thả…nhìn hết sẩy luôn.

_w0a. bà trông dễ thương quá à. Chả bù cho tui. Hichic-Hoa thút thít

_hihi. Bà mặc đồ cũng dễ thương lắm mà. À mà không được.-nó lắc đầu rồi chạy lại vali kiếm gì đó. Một lát sau nó lôi ra một chiếc váy màu kem trông rất dễ thương.

_này. Lại đây mặc cái này vào. Nhanh lên-nó hối Hoa

_ơ…..cái gì thế này. Tui không mặc đâu. Ngắn quá à.-Hoa nũng nịu

_không mặc cũng phải mặc. nhanh lên xem nào-nó kéo Hoa vào phòng, một lát sau Hoa bước ra với dáng vẻ kì kì.

_này đi đàng hoàng nào. Bà trông xinh lắm đấy- nó cười vẻ thích thú.

_thôi mà. Tui không mặc đâu. Trông kì kì sao á.-Hoa vừa nói vừa lấy bộ đồ lúc đầu đi.

_ê. Bỏ cái đó xuống và đi ra ngoài nếu bà không muốn tui nổi giận- nó nghiêm giọng nói

_thôi mà. –Hoa năn nỉ nó

_không thôi gì hết. đi nào-nó cười tươi đẩy Hoa ra khỏi phòng



Sau khi ăn xong ai nấy đều về phòng chuẩn bị cho chuyến đi chơi tối của mình. Nó mặc một cái váy hồng nhạt, kèm theo đôi giày đế xuồng màu trắng tóc thả…nhìn hết sẩy luôn.

_w0a. bà trông dễ thương quá à. Chả bù cho tui. Hichic-Hoa thút thít

_hihi. Bà mặc đồ cũng dễ thương lắm mà. À mà không được.-nó lắc đầu rồi chạy lại vali kiếm gì đó. Một lát sau nó lôi ra một chiếc váy màu kem trông rất dễ thương.

_này. Lại đây mặc cái này vào. Nhanh lên-nó hối Hoa

_ơ…..cái gì thế này. Tui không mặc đâu. Ngắn quá à.-Hoa nũng nịu

_không mặc cũng phải mặc. nhanh lên xem nào-nó kéo Hoa vào phòng, một lát sau Hoa bước ra với dáng vẻ kì kì.

_này đi đàng hoàng nào. Bà trông xinh lắm đấy- nó cười vẻ thích thú.

_thôi mà. Tui không mặc đâu. Trông kì kì sao á.-Hoa vừa nói vừa lấy bộ đồ lúc đầu đi.

_ê. Bỏ cái đó xuống và đi ra ngoài nếu bà không muốn tui nổi giận- nó nghiêm giọng nói

_thôi mà. –Hoa năn nỉ nó

_không thôi gì hết. đi nào-nó cười tươi đẩy Hoa ra khỏi phòng



Vừa bước xuống cái nơi người ta gọi là đại sảnh thì biết bao nhiêu con mắt gen tị, căm ghét, ….đều có cả bởi vì nó và Hoa là 2 người rất nổi bật không cần phải trang điểm.



Các anh nó, Phong và hắn cũng rất bất ngờ vì thật sự không nghĩ rằng em gái mình, bạn mình lại xinh như vậy nữa. Ai nấy đều phải ngước nhìn vì sắc đẹp “chim sa cá lặn ấy”

_we…we…mấy anh bị sao vậy???tỉnh lại đi- nó huơ huơ tay trước mặt hai anh nó gọi to

_ơ…ơ…không sao. Tại hôm nay nhóc xinh lắm đấy-anh ba nó cười

_trời. e gái của tụi anh mà. Hehe. Mà không định đi à, sao đứng đó hết vậy.- nó hỏi anh nó

_không đi chứ. Hihi- dứt lời mấy anh nó bước đi 4 đứa nhỏ cũng bước theo sau.



3 chiếc xe trước cổng khách sạn chạy vụt đi, đủ nhanh để đám người đi bộ nhìn được lướt qua mà thôi. Thoáng chốc cũng đã tới nơi, nhìn bề ngoài thì rất trầm lặng nhưng không biết bên trong sẽ thế nào nhỉ???



6 người bước vào, thấp thoáng đã nghe được tiếng nhạc sập sình thuộc dạng dance mạnh. Đúng là rất sôi động rất tuyệt.

_w0a. ở đây đông người quá. Không gian ở đây rất tuyệt-Hoa reo lên

_ờ…đúng đúng. Tuyệt thật đấy-nó vỗ tay.

_thôi. Lại kia ngồi đi mấy đứa. rồi có gì nói chuyện sau. Định đứng ở đây à.-anh hai nó lên tiếng.



Rất đúng với phong cách của hai anh của nó đi tới đâu gái theop tới đó. ủa mà kì nha. Lần đầu tiên tới đây sao lại quen được nhiều người quá vậy ta???phải hỏi mới được. cái tò mò của nó lại xuất hiện.



_này!!!chúng ta nhảy đi-Phong hét lên nhìn Hoa, nó và hắn

_tán thành. Tui cũng đang có ý định đó đây-hắn cười

_nhưng mà…tui không biết nhảy đâu-Hoa buồn nói

_cái gì???bà mà không biết nhảy hả???hôm bửa….ưm..ưm…-chưa kịp nói hết câu thì nó đã bị Hoa lấy tay che miệng lại làm nó á khẩu luôn.==”

_này!!sao cậu không cho nhỏ đó nói. Bộ có bí mật gì à.-hắn tò mò hỏi Hoa

_haizzz. Này Hoa cậu nhảy rất đẹp mà. Sao lại làm vậy hả???cứ muốn che lại những ưu điểm của mình hả???-Phong bực bội nói

_ơ…tui…tui….-Hoa ngập ngừng

_thôi. Cho bọn anh xin đi. Cãi nhau miết thôi, ai muốn nhảy thì ra kia nhảy không muốn nhảy thì ở lại. không nói về vấn đề này nữa nhé. Stop tại đây nhé.-anh ba nó nhảy vào can ngăn.



Thế là Hoa được ở lại ngồi ngắm đám con gái vây quanh 2 anh của nó. Đa số là anh hai nó còn anh ba nó thì vốn dĩ đã lạnh lùng nên chẳng cô nào dám lại gần cả.



Từ trong góc của bar có 1 đám người ngồi chung với 1 người con gái nhìn nhau cười thầm. chỉ 1 vài phút nữa thôi. Tất cả…sẽ tan thành tro bụi thôi. Bọn họ không thể ngờ được rằng họ sắp gặp được……..thần chết.



“tích tắc…tích tắc” _mọi người mau chạp đi trong bar có boom. Mau chạy đi.-có tiếng người hét lên. Bây giờ xung quanh chỉ là 1 đống hỗn loạn, mọi người ùa ra, xô đẩy chen lấn nhau để chạy được ra cửa chính để bảo toàn tính mạng cho chính mình.



_mấy đứa đâu hết rồi….-anh hai nó nhìn xung quanh nhưng không thể nhìn thấy được ai cả.

_bọn nhóc đâu rồi, hay còn mắc kẹt lại bên trong. Chỉ còn vài phút nữa thôi. Bọn nó không ra là chết hết đấy-anh ba nó lo lắng

_anh Ken, anh Key-Hoa và Phong hét lên.

_Hoa,Phong…Yên với Dương đâu-anh ba nó hỏi với giọng lo lắng vì không thấy 2 đứa kia đâu cả

_bọn em không biết nghe tiếng la đó bọn em chạy ra luôn không có để ý

_chết tiệt. bọn nhóc có lẽ bị kẹt ở trong rồi

_vậy chúng ta phải làm sao bây giờ ạ. Chỉ còn 5 phút nữa thôi.-Phong nói



“bốp”chiếc i-phone của anh hai nó rơi xuống đất .vì gọi cho cô em gái không được. hiện bây giờ…trong bar có 1 cố gái cùng 1 đám người đang nhìn nó và hắn đang bị mắc kẹt trong bar cố thoát ra ngoài bằng mọi cách, khói mịt mù

_bọn bay không thoát được đâu. Cửa khóa rồi. hahahaha- con nhỏ đó cười lớn

_thì ra là cô, là cô đã làm mấy cái trò bỉ ổi này à-nó hét lên

_ừ. Tôi đó thì sao. Cũng tại cô thôi. Suốt ngày cứ làm tôi phải bận tâm, lúc nào cũng bám lấy anh Dương chứ-con nhỏ thù hằn đáp

_tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi tôi và hắn không có gì cả cơ mà-nó bực bội

_đủ rồi. tôi không tin lời mấy người. bọn bay mau đưa anh Dương đi. Tao sẽ xử con nhỏ này-con nhỏ ra hiệu cho đám người mặc đồ ves đen đưa Dương đi. Nhưng hắn đã nhanh tay phản kháng lại và cho mỗi người 1 cú đạp rất đẹp

_định bắt tôi à không dễ đâu nhé. Thùy Lâm cô sẽ phải hối hận đấy.-hắn nhìn Thùy Lâm bằng ánh mắt căm hận. 
Tên kiêu ngạo Tôi ghét anh - Chương 10
Bỗng nhiên, trong đống hỗn độn đó có tiếng va đập mạnh vang lên. Đó là âm thanh do 1 tên trong đám người mặc ves đen đó, hắn ta đã dùng gậy đánh lén Dương sau lưng làm cho Dương ngất lịm đi. Sau đó, bọn chúng nhanh nhẹn đưa Dương đi để lại nó và Thùy Lâm.

“1”…

“2”…

“3”….

3 giây trôi qua nhưng nó và nhỏ Thùy Lâm vẫn không có động tĩnh gì.



Dường như không chịu nổi được sự yên tĩnh đến rợn người đó nó chợt lên tiếng.

_cô muốn gì???cô đang làm trò gì vậy???

_tôi á. Tôi chỉ muốn trả thù cô thôi. Tại cô mà tôi mất tất cả và đặc biệt là anh Dương

_tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi. tôi và Dương không có gì cả chỉ là bạn đơn thuần mà thôi.- nó giải thích

_im đi. Tôi không tin cô đâu. Tất cả chỉ là ngụy biện mà thôi

Nó cảm thấy bây giờ nó có nói gì đi nữa thì Thùy Lâm vẫn không tin nó nên nó đành phải từ từ.

_thôi được rồi. cô muốn trả thù tôi chứ gì. Tôi sẽ cho cô làm những gì cô muốn nhưng cô phải gỡ bom để nơi này không có chuyện gì xảy ra.

_làm sao tôi dám đảm bảo rằng cô sẽ giữ lời chứ. Sẽ không có chuyện đó đâu. Nếu hôm nay tôi chết thì cô cũng phải chết.

_tôi sẽ giữ lời. cô nên gỡ bom đi trước khi quá muộn đấy.-nó cười 1 nụ cười con hơn cả chữ “đểu”

Suy nghĩ 1 hồi nhỏ Thùy Lâm lên tiếng _thôi được rồi. tôi sẽ gỡ bom. Và cô phải giữ lời hứa. Nó gật đầu nhìn Thùy Lâm. Cô ta lôi từ trong túi ra 1 cái gì đó và tiến lại chỗ quả bom. Chỉ còn 1 phút, cô ta từ từ cắt sợi dây màu đỏ (tác giả hùi giờ không biết cách gỡ bom nên đành ghi lụi. nếu sai sót mong mọi người lượng tình mà tha thứ.) sau đó quả bom không hoạt động nữa. nó thở phào nhẹ nhõm rồi kiếm cái dt nhắn tin cho anh hai. Bất chợt, Thùy Lâm chạy tới chỗ nó giựt lấy cái đt rồi hét lên

_MÀY MUỐN GỌI AI ĐẾN CỨU MÀY À

_không có. Đưa lại đt cho tôi. Tôi chỉ nhắn tin nói cho anh hai bít rằng quả bom đã được tháo thôi mà.

_tao không tin. Nếu mày giở trò thì mày sẽ chết đấy

_tôi không làm vậy đâu. Tôi hứa là làm. Cô cứ đứng xem tôi nhắn cho anh hai cũng được.-nó giựt lại đt từ tay Thùy Lâm. Nó bấm bấm gì đó rồi gửi cho hai nó.

_xong rồi đấy. có cần kiểm ra tin nhắn luôn không-mặt nó nhăn nhó

_thôi khỏi-nhỏ Thùy Lâm giựt cái đt rồi cất vào túi.

_bây giờ cô muốn gì????-nó hỏi

_mày phải đi với tao.-vừa dứt câu nhỏ Thùy Lâm cầm chặt tay nó kéo đi

Ở bên ngoài, điện thoại của Phong reo lên. Phong mở ra thì thấy tin nhắn của nó gửi.

_A. Quỷ ngố gửi nè.

Nghe Phong nói cả đám xúm lại xem tin nhắn của nó. Nguyên văn tin nhắn của nó được ghi thế này.

“bôm đã đc tháo. Dương và tui không sao. Đừng lo. Chỉ có phi vụ đặc biệt cần giải quyết thôi. Mọi người đừng lo nhé. Pp”

_vậy là bom được gỡ. Dương và Yên không sao. Thế thì tốt quá rồi còn gì nữa.-Hoa reo lên

_nhưng phi vụ đặc biệt là phi vụ gì chứ???-Phong tò mò hỏi.

_chắc không sao đâu. Mọi người đừng lo nhé.-Hoa an ủi vì thấy Yên không sao riêng 2 anh của nó nãy giờ vẫn im lặng vì tò mò về chuyện phi vụ đặc biệt giống Phong. Nhưng cũng đành pó tay thế là 4 người rủ nhau về lại khách sạn chờ 2 người kia về.

Nó theo Thùy Lâm lên chiếc xe hơi màu đen mà nó không biết chiếc xe đó sẽ đưa nó đi đâu, chiếc xe đó chở nó và Thùy Lâm có 1 sự yên lặng đến rợn người pha trộn vào bóng đêm. Lúc này nó không còn cảm thấy sợ bóng tối nữa mà thay vào đó là sự tò mò về con người của nhỏ đang ngồi cạnh nó. Như không thể im lặng được nữa nó đành phải chủ động phá tan bầu không khí ngột ngạt ấy.



_này!!! Chúng ta sẽ đi đâu???? Dương đâu. Các người làm gì cậu ấy rồi

_im đi. Anh dương không có sao đâu mày đừng có lo. Chỉ là ngất đi chờ tôi về chăm sóc thôi- trong màn đêm nhưng đủ để thấy nhỏ này đang rất chi là hiểm

_cô nói thế mà được à. Dương có thù oán gì với cô, tôi đây này tôi mới là người khiến cô phải ghét cơ mà. Mau thả Dương đi đi.-nó lạnh lùng nói

_mày có tư cách gì??? Mày có quyền gì chứ. Mày chẳng bao giờ có được cái quyền đó đâu. Ngậm miệng lại và ngồi yên đó chờ chết đi. Ngày này năm sau sẽ là ngày đám giỗ của mày đấy

Không khí lại trở nên im ắng, nhìn ra cửa sổ nó chỉ thấy toàn là cây 2 bên đường. lúc nãy mải cãi nhau với Thùy Lâm nên nó quên mất chú ý đến xung quanh bây giờ nó thực sự cảm thấy sợ. nó sợ sẽ không thể thoát khỏi cái bóng đêm này. Nó ghét phải nhìn thấy màu đen của bóng tối. có khi nào ngày nó chết cũng là chết trong bóng đêm này không???

_thưa cô. Chúng ta đến nơi rồi ạ.-giọng trầm trầm của tên lái xe vang lên khiến nó phải trở về hiện tại. nhìn xung quanh nó đoán có lẽ nơi đây là 1 căn nhà hoang bỏ trống khá lâu rồi

_này con nhỏ kia xuống đi mày- giọng Thùy Lâm gọi nó

_à ờ….-nó bước xuống xe rồi nhìn xung quanh. Trời càng về đêm càng lạnh, nó bị Thùy Lâm kéo vào trong ngôi nhà đó. Bên trong đó đã có sẵn 1 đám đông đang chờ nó. Vừa bước vào nhỏ Thùy Lâm đã xô nó ngã ra đất rồi.

_bây giờ mới là trò chơi thật sự. hôm nay sẽ là ngày giỗ của mày.-giọng của Thùy Lâm vang lên

_tao chịu mày rồi đấy. thôi được. mày muốn gì thì làm đi. Nhưng phải thả Dương ra đã. Hắn không có liên quan.

_đừng lo. Sau khi giết mày xong. Tao sẽ thả anh ấy, tao yêu anh ấy mà.- Thùy Lâm cười._tụi bay đâu. Đánh nó cho tao. ở nơi này thì không ai có thể tìm ra nó được đâu.

Sau tiếng nói của Thùy Lâm thì cả 1 đám đông vây quanh nó. Nó bây giờ không nhìn rõ được ai cả. bóng tối đã che khuất. bỗng nhiên, “BỐP” 1 cú đánh vang lên và tất nhiên người hứng chịu là nó. Cây khỗ đập vào lưng nó khá mạnh khiến nó chao đảo nhưng nó vẫn cố dùng sức của mình để đứng dậy. “đúng rồi. phải cố gắng đứng dậy mình mới có thế để đánh. Phải chống trả lại chứ, để im cho bọn nó đánh đâu phải là tính cách của mình.” Thế là nó đứng dậy. cố gắng nhìn cho rõ bọn nó đứng chỗ nào. “BỐP” lại 1 cú đánh khiến nó mất thăng bằng nhưng nó vẫn đứng được. nó cười lớn nói

_HAHAHA. BỌN BAY NGHĨ TAO ĐỂ CHO ĐÁNH THẾ NÀY À. KHÔNG CÓ ĐÂU NHA. NEVER

Dứt câu, theo cảm giác nó chạy tới giựt lấy cây gỗ trong tay người vừa đánh nó hồi nãy .Sau đó đánh thật nhanh vào người đó khiến người đó ngã quỵ.

_muốn đánh tôi à. Không dễ đâu. Tôi nhìn thấy tất cả rồi.-nó cười nói vẻ như đã không còn sợ bóng tối nữa. nó cũng đã dần làm quen với bóng tối.

_mày hay lắm. bọn mày xông lên đi. Đừng nhường nhịn nó nhé. Ai giết được nó tao sẽ cho 1 khoảng thưởng thật lớn.haha- giọng cười đầy nham hiểm của Thùy Lâm lại vang lên.

_vâng ạ.

Cả đám đồng thanh rồi tiến về phía nó. Ai cũng cầm gậy cả. nó cũng chẳng thua kém gì. Giơ gậy lên đánh cho người chuẩn bị đập nó 1 cái, ngã chỏng quèo. Đang đánh hăng say bỗng nhiên nó có cảm giác nhói ở bụng. thì ra nhân lúc nó không để ý nhỏ Thùy Lâm đã cho nó 1 nhát.



Mất cảm giác, nó ngã quỵ xuống đất. toàn thân nó cứng đơ không còn cảm giác gì nữa. nó không thể đứng dậy được nữa.

_tụi bay. Mau đánh nó đi. Đánh cho đến khi nào tao biểu đừng lại. haha. Nó đơ rồi. haha.

_mày…mày…chơi đểu. đám tẩm thuốc vào dao…..- giọng thì thào yếu ớt của nó vang lên rồi ngất lịm đi.

Thế là nó lại phải chịu trận đánh tới tấp của đám người đó. Bất chợt có tiếng người hét lớn

_Quỷ ngốc. cô ở đâu???cô đâu rồi- giọng của 1 tên con trai từ ngoài cửa bước vào. Trời cũng đã ửng sáng nên hắn có thể nhìn thấy rõ nó đang nằm ngất lịm dưới nền đất lạnh, máu chảy loang ra chỗ nó nằm.

_Quỷ ngốc. cô sao vậy???-hắn chạy đến đỡ nó dậy. nhưng 2 mắt nó vẫn nhắm nghiền. _các người đã làm gì cô ấy. Thùy Lâm cô sẽ phải trả giá. –hắn bế nó lên rồi đi nhanh ra cửa. đám người đó định đuổi theo nhưng Thùy Lâm lên tiếng

_không cần đuổi theo cứ để họ đi. Con nhỏ đó mà ra tới bệnh viện là chết rồi. không sống nổi đâu.haha.. gọi người canh giữ Dương vào đây cho tao.

_dạ. chị gọi em ạ- 1 tên con trai bước vào

_tại sao mày dám để thằng Dương thoát vậy hả????- Thùy Lâm ngước lên nhìn tên đó thì mắt chữ A mồm chữ O… thì ra tên con trai đó không ai khác…chính là anh trai của nhỏ….Thiên Bảo



_không để thoát thì phải bắt lại à.- mặt Thiên Bảo lạnh lùng hỏi

_anh…anh…hai…sao..sao..anh…lại….-Thùy lâm ấp úng nói không nên lời

_sao chăng gì??? Anh thật không ngờ em có thể làm như vậy với Dương đó. Dù sao nó cũng là bạn anh. Anh đã nói rồi mà, đó chỉ là cơn cảm nắng của em thôi. May là anh kịp phát hiện ra âm mưu của em đó. Nhóc con!!!-Thiên Bảo vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng. Giọng đều đều nói tiếp_ anh không thể bênh vực cho em nữa rồi. lần này thằng Dương sẽ không để yên cho em đâu. Những gì mà em gây ra thì em phải tự gánh chịu thôi, vì nó quá lớn rồi không thể cứu vãn. Chào em.- nói dứt câu Thiên Bảo bước đi. Bỏ lại Thùy Lâm với đàn em của nó.

_tụi bay ra ngoài đi-giọng Thùy Lâm nói với đám người đó. Sau khi họ đi rồi, Thùy Lâm khóc. Có lẽ nó khóc vì những lời nói của anh hai nó hoặc có thể khóc vì cảm thấy hối hận nhưng cho dù bây giờ nó có hối hận đi nữa thì cũng đã quá muộn rồi.

Trên con đường nhỏ…..1 chiếc xe chạy với tốc độ rất nhanh để có thể kịp thời cứu người con gái đang hôn mê không biết gì cả. Dương chỉ biết lái thật nhanh để cứu nó cho dù còn 1 chút hi vọng cuối cùng.

_cô mau mở mắt ra và lên tiếng đi. Cô không thể im lặng như vậy được. tính cách im lặng đó đâu phải của cô đâu.- hắn cầm tay nó nói với nó.

_mau tỉnh dậy đi chứ. Còn rất nhiều người muốn gặp cô muốn nghe cô đùa giỡn với họ mà. Cô rất thích chữi lộn với tui lắm đúng không???cô mau tỉnh dậy đi. Cô tỉnh dậy tui với cô chữi lộn mấy ngày….à không. Mấy tháng luôn cũng được.-hắn nói trong vô thức

Chiếc xe vẫn chạy rất nhanh, có 1 người con trai cố gắng gọi 1 người con gái trong vô thức không biết mai này sẽ ra sao. Nếu ông trời cho người con gái này chết thì sẽ thế nào nhỉ???

_cháu đừng lo cô bé không sao rồi, rất may là cháu đã gặp được ta trên đường đấy, nhưng cũng phải sắp xếp để cho cô bé tới bệnh viện nhé. Chúc mừng cháu.-giọng của 1 bác sĩ đã về hưu vỗ vai Dương cười hiền từ nói

_thật sao???cháu cảm ơn. Cảm ơn ông nhiều lắm

……….

Quoay ngược lại thời gian……

Chiếc xe đang chạy thì gặp 1 cụ già đang băng qua đường bắt buộc hắn phải dừng lại vì con đường quá nhỏ.

_ông có thể qua nhanh được không ạ???bạn cháu sắp chết rồi-hắn hét lên

_bạn cháu bị gì vậy???-cụ già ngước mắt nhìn hắn

_ông không nên quan tâm đâu ạ. Ông qua đường nhanh đi ạ. Cháu đang vội lắm-hắn bất đầu mất bình tĩnh

Cụ già đi về phía chiếc xe…nơi có nó đang thoi thóp từng hơi thở cuối cùng. Cụ già lấy trong túi áo ra cho nó uống gì đó rồi leo lên xe. Hắn không hiểu gì cả chui vào xe hỏi

_ông vừa cho bạn cháu uống gì vậy????tại sao ông lại vào đây???-hắn ngơ ngác

_không còn nhiều thời gian đâu. Mau lái xe đi, nếu không cô bé sẽ chết. chỗ này gần nhà ta mau tới nhà ta đi- ông cụ giục hắn

_ơ…..vâng ạ-hắn ngơ ngác không hiểu chuyện gì nhưng vẫn lái xe đi và….lúc này….nó đã vượt qua được giữa sự sống và cái chết. 
Tên kiêu ngạo Tôi ghét anh - Chương 11
_ông không nhớ lầm thì gần đây cũng có 1 bệnh viện, cháu cứ đi thẳng ra đường lớn thì sẽ thấy ngay. Mau đưa cô bé đi đi. Chúc cháu may mắn nhé.- ông cụ cười

_cháu cảm ơn ông ạ. Chờ bạn cháu khỏi cháu sẽ cùng bạn cháu đến đây thăm ông ông nhé!!- hắn cười rồi lái xe đi…

Sau khi ra được đường lớn hắn đã đưa nó tới bệnh viện kịp thời…..bây giờ nó đang nằm trong 1 căn phòng vip xung quanh toàn là 1 màu trắng…..nó từ từ mở mắt.

_A. Yên tỉnh rồi nè mọi người ơi.-giọng Hoa mừng rỡ reo lên

_Yên…em có sao không???làm bọn này lo quá trời- anh ba nó lên tiếng

_ơ….ớ…..đây là đâu?sao tui lại ở đây. Thiên đàng là màu trắng hả? sao lại có mấy người giúng anh tui, bạn tui zậy…huhu-nó ú ớ rồi bật khóc

“cốp” tỉnh lại coi. Cô còn sống và người cứu cô là tôi-hắn đánh lên đầu có 1 cái làm con nhỏ tỉnh luôn.

_tỉnh chưa-hắn cố nhịn cười hỏi nó

_tỉnh rồi, anh là cái tên mà tui ghét đúng không?-nó nhìn hắn chớp chớp mắt hỏi

_ừ đúng rồi. xem ra trí nhớ của cô đã vẫn động tốt hơn-hắn cười

_ý a là trước giờ tui ngu á hả?-mặt nó hầm hầm

_tui đâu có nói vậy. cô tự nhận à nha.haha-hắn ôm bụng cười

_anh muốn gì hả?-nó tụt xuống giường đứng nhìn hắn chằm chằm

_thôi. Thôi. Mới vừa tỉnh dậy là đã cãi nhau rồi. em mau nghỉ đi đừng để ý thằng Dương làm gì-anh ba nó can ngăn

Tối hôm đó……..nó đang ngủ ngon giấc trên cái giường dành cho bệnh nhân thì bỗng nhiên nó cảm thấy lạnh người…..mở mắt ra nó chỉ nhìn thấy đươc 1 bóng đen đang cố gắng hết sức che mắt nó lại để làm gì đó. Bất chợt điện được bật sáng….và người bật đó là hắn…

_ơ…anh Dương….-bóng đen đó chính là Thùy Lâm. Có lẽ Dương đã đoán được là Thùy Lâm sẽ không để yên cho nó nên đã canh trước. thật sự là đúng thật.

_cuối cùng cô cũng tự mò tới đây. Xem ra dự đoán của tôi là đúng. Haha. Lần này sẽ không có ai cứu cô đâu.

_anh…anh Dương…em….em..không có ý định….-Thùy Lâm ú ớ.

_tôi không sao đâu? Anh đừng lo. Cho cô ta đi đi.-nó lên tiếng nhìn Dương

_cô định để cho cô ta đi vậy sao? con người đó đã hại cô thành ra như thế đấy?-hắn chỉ tay về phía Thùy Lâm nói

_tôi đã nói tôi không sao. Anh cho cô ta đi đi. Và không được làm gì cô ta nếu không tôi sẽ không tha thứ đâu. Còn bây giờ cô đi đi và đừng bao giờ để tôi nhìn thấy cô 1 lần nữa.-nó nhìn Thùy Lâm lạnh lùng nói.

Nghe nó nói vậy Thùy Lâm chỉ biết cúi gầm mặt rồi bước đi. Tình cờ nó nghe được 2 chữ được phát ra từ miệng Thùy Lâm 2 từ “XIN LỖI”. Nó khẽ cười và nó biết cuối cùng Thùy Lâm đã hối hận thật sự. lúc đó Thùy Lâm không có ý định bóp cổ nó mà có lẽ là bỏ 1 hộp quà giấy lên bàn nhưng không muốn nó nhìn thấy. sau khi Thùy Lâm đi khỏi nó mới nhìn hắn cười và nói

_cô ta đến để xin lỗi tui chứ không có ý định gì đâu. Anh đừng có hiểu lầm. cô ta đã hối hận thật sự rồi đấy

_tôi không tin. Rõ ràng trong bóng tối tôi nhìn thấy tay cô ta đang bóp cổ cô mà.

_không phải đâu. Cô ta che mắt tôi để bỏ hộp quà này lên bàn nè.-nó giơ hộp quà trước mặt hắn phẩy phẩy

_ế, cho tui coi với. xem thử bên trong có gì?-hắn chạy tới leo tọt lên giường nó

_ai cho. Cái này mình tui xem thôi. Cô ta tặng tui mừ.-nó cười đểu mặt gian thấy sợ

_èo, cho xem đi. Có ai biết đâu mà. Tôi không nói ai đâu. Hứa đấy-hắn kéo kéo tay nó mặt nhìn đáng thương hết sức

_ơ….thôi.thôi được rồi, anh bỏ ngay cái mặt đó đi. Đừng có dụ dỗ tui. Tui cho anh xem là được chứ gì-nó phẩy phẩy tay trước mặt hắn

_ờ ờ.hehe-hắn cười

Nó mở hộp quà ra thì có 1 tờ giấy….Thùy Lâm viết cho nó 1 bức thư…vừa đọc lướt qua thì mặt nó đã tối sầm lại đánh rơi cả tờ giấy…hắn nhìn thấy vậy thì lo lắng hỏi nó

_có chuyện gì vậy?nhỏ đó viết gì?-hắn hỏi nó rồi cầm tờ giấy lên đọc sau đó hắn chỉ buông được 2 từ….

_CHẾT TIỆT….

Hắn cầm dt gọi ngay cho Thiên Bảo..

_alo.Thiên Bảo mày đang ở đâu á. Chạy về nhà mày ngay đi. Không là mày mất đứa em gái đấy.

“mày nói gì. Em tao sao cơ”

_mày đừng hỏi nhìu, mau về nhà đi. Không ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của nó và người mang tang cho nó sẽ là mày đấy

“được rồi. tao đang gần nhà, tao về liền”

Tắt máy…..hắn tới gần nó….khẽ ôm nó vào lòng…..

_cô ta sẽ không sao đâu. Thiên Bảo sẽ về kịp thời mà. Nó đang ở gần nhà. Sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu

_cô ta bị điên sao. Sao lại nghĩ tới chuyện bán cơ thể mình chứ…điên thật rồi

_không sao đâu mà.cô đừng suy nghĩ lung tung nữa

Nguyên văn bức thư như sau:

“khi cô đọc được bức thư này thì tôi đang tự suy nghĩ về nhưng điều mà mình đã gây ra cho cô. Tôi biết…cho dù tôi có nói bao nhiêu từ xin lỗi đi nữa thì cũng không thể bù đắp được cho cô nhưng tôi vẫn muốn nói rằng tôi xin lỗi thật sự tôi đã cảm thấy hối hận. lúc này tôi đang ở trong 1 căn phòng tối cầm 1 con dao và tự rạch nhưng đường máu lên cơ thể mình chỉ có làm như vậy tôi mới có thể thấy mình thanh thản được. nếu tôi chết cô hãy vui lên nhé.”

Sau khi nhận được cú điện thoại của Dương, Thiên Bảo chạy ngay về nhà, chạy lên phòng Thùy Lâm. Đập cửa rồi gọi mãi mà không thấy Thùy Lâm trả lời

_con nhok kia, mở cửa ra mau. E làm trò gì trong đó vậy hả? mau mở cửa ra cho anh. Mau lên!!!-Thiên Bảo mất bình tĩnh hét lớn nhưng tất cả chỉ là im lặng, không có tiếng trả lời…

Thiên Bảo dường như không thể chịu được nữa. hắn bay lên đạp cánh cửa rớt ra luôn. vào được bên trong thì….cảnh tượng bây giờ thật sự khiến ai cũng phải kinh hãi….1 đứa con gái nằm trên chiếc giường…xung quanh chỉ toàn máu là máu…..



Thiên Bảo cầm lấy cái dt, gọi ngay cho bệnh viện để kịp thời cứu em gái mình. Lúc này,hắn chỉ có thể nghĩ được việc duy nhất đó là cứu em gái của mình….

_em mau tỉnh dậy đi, mở mắt ra xem nào? Sao lại ngốc vậy chứ? Em đâu có cần làm vậy? 2 người họ sẽ tha thứ cho em mà. Em đâu cần tự hành hạ mình thế này chứ-Thiên Bảo cầm tay Thùy Lâm nói trong vô thức khi nhìn thấy em gái mình mặt trắng bệch ra.

Thùy Lâm đã được đưa đi cấp cứu kịp thời, theo như lời bác sĩ nói thì trước đó Thùy Lâm đã tự gây những vết thương lên người mình sau đó còn nằm trong nước lạnh nữa nên bị nhiễm trùng. Cửa phòng cấp cứu được mở ra…..vị bác sĩ già bị Thiên Bảo chặn lại

_bác sĩ!!! Em gái cháu có sao không ạ? Xin bác sĩ hãy cứu em gái cháu

_cậu đừng lo. Em gái cậu đã qua khỏi rồi. may là cô bé được đưa đến đây kịp thời. gia đình sao lại để cô bé như vậy chứ?-nói rồi vị bác sĩ bước đi

_không sao rồi. Thùy Lâm sẽ mau khỏi thôi. Đừng lo- Dương vỗ vai Bảo

_Dương nói đúng đó. Bảo đừng buồn nữa. lo giữ sức mà chăm sóc em gái trong những ngày sắp tới đi.-nó cười nhìn Thiên Bảo

_ừ. Cảm ơn 2 người. Yên cũng vào nghỉ đi cho khỏe. Bảo về nhà 1 lát.-Bảo quoay sang Dương_mày nhớ trông chừng em tao nhé. Cho nó vô nằm sát phòng Yên á. Dễ trông- nói xong Bảo lủi thủi bước đi

Nó và hắn nhìn theo Bảo , rồi lại nhìn nhau không biết nói gì…. Nửa tiếng sau, Thùy Lâm tỉnh dậy thì thấy nó đang ngồi bên cạnh…

_ơ…sao..sao…cô lại ở đây?

_tôi à. Bảo nhờ tôi trông cô giúp.-nó cười nhìn Thùy Lâm

_cô không ghét tôi sao?-Thùy Lâm không nhìn nó khẽ hỏi

_không. Tại sao phải ghét?

_nhưng tôi đã gây cho cô quá nhiều chuyện

_không sao. Đó cũng là vì cô ganh ghét tôi. Tôi hiểu mà. Tôi không ghét cô, cô cũng đã nói xin lỗi tôi rồi còn gì nữa nè.

_ừm.cảm ơn cô.

_cô ngủ tí nửa đi. Trời còn sớm.

3 ngày sau……

_ô la la. Hôm nay được xuất viện rồi. vui quá đi, nó tung tăng hét lên

_này, nhỏ kia. Mún ăn đấm không? Đang trong bệnh viện đấy nhé. Giữ trật tự đi. –Dương nhìn nó chằm chằm

_bít ròi. Nhanh lên Lâm ơi. Lát về mình đi ăn kem nhá. –nó kéo tay Thùy Lâm.

Chắc hẳn ai cũng sẽ ngạc nhiên lắm đúng không.? Nhưng mà trong thời gian nó và Lâm ở bệnh viện thì nó và Lâm đã là bạn tốt của nhau rồi.

Nhắc lại trong nỗi nhớ……(của mọi người)

_hôm nay Yên được ra viện. anh không đi đón Yên à.-Hoa hỏi

_không, để Yên về nhà rồi anh gặp luôn. Sao em không đi đón Yên?-Phong hỏi Hoa

_hihi, không. Em nhắn tin cho Yên rồi, lát em đi ăn kem với Yên.-Hoa cười.

_ừ.

Phong và Hoa đi dạo ngang qua 1 nơi…..nơi chôn giấu kỉ niệm của Hoa và Phong…..

_ơ..nơi này…quen quen…-2 người đồng thanh

_anh/em có 1 kỉ niệm ở đây-đồng thanh tập 2

_kỉ niệm thơ ấu.-đồng thanh tập 3

_ơ….thôi.em nói trước đi. Sao cứ đồng thanh thế này.-Phong gãi đầu

_hì. Hồi còn nhỏ em ở đây và em gặp 1 cậu con trai. Cậu ấy tốt với em lắm, nhưng mà lúc đó cậu ấy phải rời khỏi đây để đi nước ngoài với ba mẹ. cậu ấy hứa sẽ về tìm em. Nhưng đến bây giờ vẫn không có ai tìm em cả.-nói tới đây Hoa chợt buồn

_có phải cậu bé đó tên Rin phải không?

_ơ….sao anh biết. anh đã gặp Rin ở đâu à?-Hoa ngạc nhiên hỏi

_đồ ngốc. em phải Rany không?

_đúng rồi. sao anh cũng biết tên hồi đó của em?-Hoa lại ngạc nhiên nhìn Phong. Bất chợt…Phong ôm lấy Hoa…

_anh tìm được em rồi. cô công chúa hồi nhỏ mà anh đã từng gặp trong giấc mơ. Anh là Rin-Phong thì thầm nói

_thật sao? Anh là Rin sao? Ôi không thể tin được sẽ có 1 ngày em được gặp lại anh.-Hoa cười trong hạnh phúc.

_này. Sao cậu cười mãi vậy Hoa? Có chuyện gì kể bọn này nghe với nào.-nó tò mò hỏi Hoa

_ơ….đâu có gì đâu. Hihi-Hoa cười đỏ mặt.

_bà còn giấu nữa. có gì khai ra mau lên-nó nhìn Hoa chằm chằm

_ơ…thì…thì….tui đã tìm lại được tình yêu đầu tiên của mình.hì hì- Hoa đỏ mặt

_thế à? Hắn là ai thế? Bọn này có biết không?-Lâm lên tiếng

_hì hì. 1 người rất quen thuộc với mọi người.-Hoa gãi đầu

_ai thế? Nói bọn này nghe với nào-nó lay lay tay Hoa

_đó là Phong

_sao???????? Phong á-nó trợn tròn mắt

_ừ. Là Phong đó.^^- Hoa cười

_thật sao?-nó tỏ vẻ ngạc nhiên-haha. Thế mà k chịu nói. Làm tớ tò mò nhá. Lần này tớ phải xử đẹp tên Phong mới được.

_ơ….đừng mà

_ui cha. Mới nói thế thôi mà đã xót xa rồi kìa.hehe-Lâm chỉ chỉ Hoa cười đểu nhìn nó

Tối hôm đó, ở nhà nó…….

_ê Phong.

_hử?

_có chuyện gì giấu tui không á.-nó nhìn Phong chằm chằm

_ơ….chuyện gì đâu. Con nhóc này.-Phong không nhìn nó mà nhìn đi phía khác.

_thôi. Đừng giấu nữa mừ. vk ông khai hết rồi. không giấu được tui đâu. 2 người ghê lắm, giấu giấu-nó chọt chọt Phong

_ơ….biết rồi còn hỏi tui làm gì? Con nhóc này muốn chọc quê tui hả?-Phong đỏ mặt cốc nhẹ lên đầu nó rồi chạy biến vào phòng

_này! Nhóc con. Em lại chọc gì Phong đấy- anh hai nó hỏi

_đâu?ai chọc cơ. Tại Phong giấu em chứ bộ. em chưa xử đẹp là may lắm rồi á chớ-nó chu mỏ cãi

_chuyện gì thế?-anh ba nó tiến lại khoác vai nó tò mò hỏi

_hehe. Hoa và Phong là cặp đôi từ nhỏ đó anh.

_sao???w0a. chuyện này mà Phong dám dấu tụi mình sao. Phải bắt nó khao mới được.

_ồ yeeee. Anh là hiểu ý em nhất cơ. Mau mau đi bắt Phong khao nào. 
Design Trần Công Trí
Bản Quyền © 2013 KenhTruyen.Pro